Viết riêng cho anh Trần Lập…

Dạo gần đây tôi hay nghĩ mình là kẻ không thuộc một thế giới nào. Tôi không phải rockfan. Cũng chẳng phải người hâm mộ Trần Lập và Bức Tường. Tôi cũng không phải là người đã quen biết và chơi với anh nhiều năm.

Và thậm chí có khi tôi còn không được coi là bạn bè của anh nữa. Nói như lời một người bạn của tôi: “Những điều đẹp đẽ nhất của thế hệ của chúng ta đang diễn ra. Và tôi đang ngồi ở một chiếc ghế đẹp nhất để có thể ghi lại tất cả những điều đó”.

Ngay sau khi nghe tin anh qua đời, điều tôi làm được chỉ đơn giản là gõ lại đôi dòng tiểu sử về anh. Một cuộc đời oanh liệt về con người đã nâng tầm Rock Việt lên những nấc thang mới – như lời anh Triệu Hoàng Lân – sao có thể gói gọn trong một trang giấy đây? Trong một chốc tôi thấy ngòi bút mình bất lực.

Trần Lập khi đứng trên sân khấu liveshow “Đôi bàn tay thắp lửa”
Quyết định đến Holyland (điểm quen thuộc của những người yêu rock – PV), tôi nghĩ mình chọn một cách khác tiễn đưa anh thay vì xuất hiện ngay ở nơi anh đang nằm xuống. Bởi ở đó, tôi biết mình sẽ nhìn thấy hơn hai trăm con người chen lấy nhau trong một không gian quá chật.

Chật đến nỗi mà từ phía trong tôi vẫn thấy có những người dù không thể tiến vào nhưng vẫn chẳng bỏ đi. Họ đứng sát lại nơi khung cửa kính trong suốt, dõi mắt nhìn theo. Họ vẫn hát. Vẫn gào. Và cả rơi nước mắt…

Tôi bỗng nhớ những ngày viết sách về anh. Tôi rất hay gặp những con người không bao giờ chịu nhận mình là fan của Trần Lập và Bức Tường nhưng hầu như bài hát nào của anh họ cũng thuộc, hoặc chương trình nào của Bức Tường họ cũng đăng ký làm tình nguyện viên.

Và lúc này đây, kề bên tôi lại tiếp tục là những con người ấy. Những con người mà với họ, Trần Lập và âm nhạc của anh đã trở thành một thời một thuở. Kia rồi những ngày tháng sinh viên tập tành chơi Mắt đen để “tán gái”.

Đây rồi những năm dài tháng rộng vừa vật lộn với khó khăn vừa mở Đường đến ngày vinh quang để hướng tới một ngày mai tươi sáng. Tôi lọt vào giữa mọi người, cũng quàng vai bá cổ người kế bên, cũng lắc tay lắc tóc tung tóe, cũng hát gào đến khản cổ, cũng nâng chai bia lên mỗi khi hát đến câu: “Nâng ly bên nhau trong tháng mười Hai”, cũng len lén lau vội giọt nước mắt như tất cả mọi người, rồi cùng cười khi gợi nhớ lại những câu chuyện cười hóm hỉnh về anh và về tất cả chúng ta.

Tôi bỗng nhớ lần cuối cùng cà phê với anh ở quán cà phê gần nhà. Khi ấy trông anh đã gầy sọm hẳn đi, chân trái vì bị sinh hạch mà đã trở nên tập tễnh. Những cuộc điện thoại và tin nhắn cứ liên tục đổ đến. Ấy là thời điểm chuẩn bị cho liveshow Đôi bàn tay thắp lửa.

Yo Lê – tác giả cuốn Rong Chơi viết về a Trần Lập

Bài liên quan:

Leave a Reply