Trần Lập – Vocalist & Composer

26 tháng 3 năm 1995, tham gia sáng lập ra ban nhạc The Wall – Bức Tường.
Tốt nghiệp Thanh nhạc Trường Cao đẳng Nghệ thuật HN năm 1998
Tốt nghiệp ĐHKHXH& NV năm 2002.


Hiện nay đang hoạt động trên lĩnh vực Tổ chức sự kiện và Truyền thông  song song với hoạt động âm nhạc
Bắt đầu công việc design cho hoạt động quảng cáo chuyên nghiệp vào năm 2000 sau đó tiếp tục phát triển chuyên môn và đạt tới Art Director , Art Creative.
“Tôi sinh ra và lớn lên tại Hà Nội, nhưng gốc gác nguyên quán Quê hương ông cha tại đất Hội Phủ Dày, Hà Nam Ninh, quê Ngoại gốc Thanh Hóa.
Tuổi Giáp Dần, là con út trong một gia đình nghèo lại đông người, thuở nhỏ, tôi là một cậu bé rất nhút nhát nhưng lại nghịch ngợm. Nhỏ dại quá, tôi ít tự cảm nhận được mối quan tâm đầy đủ của người lớn và chỉ thấy mình như chỉ là một đứa trẻ đơn độc trong cái thế giới vô khối trò nghịch ngợm.
Trong thế giới riêng của mình, có lẽ tôi cũng mơ mộng nhiều hơn những đứa trẻ khác quanh đó, chỉ có điều không có một giấc mơ nào báo trước rằng sau này tôi sẽ trở thành một ca sĩ nhạc Rock hay gì đó tương tự như vậy.
Thời đó, tôi thường xuyên gặp rắc rối.
Sự khó khăn của thời cuộc và sự eo hẹp trong kinh tế của gia đình đã biến tôi là một đứa trẻ tự ti. Mỗi lần đi học hoặc phải ra phố làm một việc gì đó cho gia đình, tôi luôn bị lũ trẻ lớn bắt nạt. Ngày và ngày mỗi khi cả gia đình đi làm vắng là tôi lại bị nhốt ở trong nhà, sau một cánh cửa gỗ với những song sắt to và lạnh lùng. Sự vắng lặng của ngôi nhà đã biến tôi từ một kẻ nhút nhát thành một kẻ nhút nhát hơn. Để bớt sợ hãi, tôi thường gào to các bài hát mà tôi phải nghe từ chiếc loa Liên-Xô cũ mà Bố tôi bắt thăm được ở Đơn vị, chẳng biết đây có phải là nguồn gốc đưa tôi đến với Rock hay không nhưng rõ ràng là tôi đã bắt đầu với âm nhạc kể từ đó. Tôi mê vẽ tranh và đọc truyện kinh khủng nhưng nhà tôi nghèo, bố mẹ tôi không đủ tiền cho tôi đi học vẽ tại Cung Thiếu nhi hằng mơ ước nên thi thoảng tôi đành gom các ống bơ gỉ, mẩu nhựa, cân giấy vụn bán đồng nát được mấy hào kẽm lén đi thuê truyện về đọc. Tôi rất thèm được như chúng bạn cởi trần da đen nhẻm, chân đất chạy thả diều ngoài phố nhưng nề nếp gia đình lao động buộc tôi dù là bé nhỏ nhất nhà cũng phải giúp bố mẹ, anh chị làm hàng gia công. Bố tôi nói rằng: “ Nhàn cư vi Bất Thiện” tập lao động từ bé thì mới nên người có bản lĩnh được”.
Đôi khi tôi bỗng thấy bị cuốn hút một cách kỳ lạ đối với những gì diễn ra ngoài ngôi nhà thân thuộc và ngôi trường của mình. Có nhiều bận được nghỉ học tôi lang thang trốn nhà nhảy tàu điện đi “ chu du” khắp các phố phường. Sau một thời gian tôi trở nên là một cậu bé thuộc rât nhiều các đường ngang ngõ tắt của HN và hay tổ chức cho lũ bạn đi chơi sau mỗi buổi tan học, có những bận làm các bậc phụ huynh lo sốt vó đi tìm, nghĩ lại thấy quả là nhiều kỷ niệm. Mới chưa đầy 8 tuổi tôi đã được giao nhiệm vụ mang ô phiếu đi mua đậu phụ, cá ướp hoặc đi xếp hàng mua gạo tiêu chuẩn và cũng đơn giản bởi vì nhà tôi tuy đông người nhưng mỗi người phải biết làm việc có trách nhiệm với những phần việc được giao. Tất nhiên lúc đó tôi chưa thể đủ khôn lớn để thấy hết những gì tôi trải qua trên những con đưòng dưới cái nắng oi mùa hè và cái buốt thấu xương của Mùa Đông đã làm tôi có một chân dung khá đầy đủ với đời sống 2 thời kỳ sau giải phóng và tình cảm con người của HN….
…Những năm 1990, Cha mẹ tôi vốn mang những bệnh nặng từ lâu năm và 2 cụ có quãng thời gian dài không đi lại được, các anh chị tôi người thì đi lao động xa, người thì đã lập gia đình và cuộc sống mỗi người cũng chẳng khấm khá gì. Một mình tôi vừa học hết phổ thông, vừa xin đi làm thêm để đỡ đần các cụ lúc khó. Tôi từng làm đủ các thứ nghề từ rán quẩy nóng rao cho các hàng Phở mỗi sáng sớm cho đến làm thợ dán mành lốp xe thồ hàng đêm. Khổ một nỗi là đôi khi vô tư quá, vừa làm vừa hát, đãng trí và không hoàn thành năng xuất nên không bám trụ được lâu. Tôi thấy làm đêm mà ban ngày ngủ thì phí quá, mệt thì mệt nhưng kiếm tiền thì cũng phải đi học mới ổn. Thi mãi cuối cùng thì trúng tuyển vào Trường nghệ thuật HN khoa Sân khấu, lớp kỹ thuật biểu diễn do Đoàn kịch nói Hà Nội lúc bấy giờ Chủ nhiệm. Còn trẻ quá khi chưa tròn 20 và cái trái khoáy của gia đình nghèo. Xoay sở một hồi, ngày đi học đêm lại xin làm thợ đột máy cóc cơ khí, quanh đi quẩn lại với mấy cái đùi, đĩa xe đạp và bể mạ độc hại kinh khủng. Cuộc }đổi đời” đầu tiên là một lần may mắn đi chơi cùng bạn bè tới tụ điểm ca nhạc và liều mình lên hát thử và được nhận vào ban nhạc để hát với caser mỗi tối là 10.000đ (năm 1993). Tôi liền bỏ làm cơ khí và xin theo học tại Nhạc Viện HN qua lời giới thiệu của NSUT Trọng Thuỷ, tôi được học bác Hiếu ( Trần Hiếu) Ngày học, tối đi hát sàn nhảy, tôi cũng đỡ đần được chút xíu cho mẹ còn đâu là đóng tiền học. Tôi thi tiếp vào khoa Thanh Nhạc của Trường nghệ thuật HN vì nghe nói bên này đào tạo nhạc trẻ. hết kỳ học bác Hiếu, tôi chuyển hẳn về học tại số 7 Hai Bà Trưng với sự chỉ dẫn trực tiếp của NSUT Phan Muôn. ..
…Còn nột vài công việc khác tôi đãc từng trải qua nhưng thôi, dầu sao đó cũng chỉ là một phần trong chút vốn sống nho nhỏ mà tôi tích luỹ được. Và nay, cuộc sống mới đã biến tôi từ một cậu bé nhút nhát nhưng nghịch ngợm thành một con người hoàn toàn khác nhưng những ngày tháng tôi đang có dịp tiếp tục ôn lại là ngọn nguồn một tích cách trong tôi và tiếp lửa cho tôi thành công bắt đầu từ một ngày mà tôi muốn nói.
Đó là ngày có ý nghĩa nhất đối với cuộc sống của tôi, nó là một bước ngoặt, là nốt đầu tiên trong sự nghiệp âm nhạc mà chúng tôi đã đi gần một Thập kỷ.

***
Trong những năm từ 1990 đến 1995 chưa ai biết đến cái tên Trần Lập vì  đang ở giai đoạn bắt đầu vào nghề.
Tốt nghiệp hạng giỏi sau 4 năm rèn rũa, Trần Lập trở nên có kiến thức, kỹ thuật chuẩn kết hợp với tố chất mạnh mẽ, thoải mái, rất phù hợp với môi trường âm nhạc hiện đại. Rất dễ nhận ra chất riêng của Trần Lập so với những đồng nghiệp khác được đào tạo chuyên nghiệp là phong cách hát phóng khoáng, không lệ thuộc kỹ thuật. Với đặc thù loại hình nhạc Rock bằng lối hát vừa như bản năng ruột vừa có kỹ thuật thanh nhạc đã tạo ra một giọng ca truyền cảm và có lửa.
Từ những năm 1995 trở lại đây thì Trần Lập đã là một tên tuổi được nhắc đến nhiều nhất trong làng nhạc rock Việt Nam và các ca khúc của Trần Lập viết cho ban nhạc đã vượt xa ra ngoài biên giới rock của nó.

BucTuong’s Productions.
***
Sở thích cá nhân:
Đọc: Internet, Các sách đồ hoạ, mỹ thuật
Xem: Phim hành động và thích các diễn viên như:
Robert De Niro, BratPitt, Al Pacino, Angelia Jolie,  Mark Wahlberg, Jacky Chan.
Nghe: Rock
Bức Tường. Queen. Rhapsody. Bonjovi. Metallica. Breaking Benjamin. Alter Bridge. Nikelback.

Chơi: Bóng đá, Tennis

Sưu tầm: Vé gửi xe, mác quần Jeans.

Thích: được sở hữu các xe máy phân khối lớn với hình dáng độc đáo
Ẩm thực: các món nhậu, đặc biệt là Lẩu – mùa nào cũng ăn được
Uống: Bia, rượu Bắc Hà, Whisky.
Màu sắc ưa thích: Đen – Trắng- Xanh.
Thời trang: Jeans, Pull, dày da thô.
Không thích:
Động vật: Chó, mèo, chột, voi…
Bị ép hát vào lúc không muốn hát.
Sai giờ và thất hứa.

Bài liên quan:

Leave a Reply