PDA

View Full Version : Dead winter dead - Tác phẩm vĩ đại nhất của dòng phản chiến



Dan Truong
12-25-2002, 02:01 AM
Phản chiến là một trong những tư tưởng chính của Rock, cũng là một trong những lý do sản sinh ra Rock. Trong dòng nhạc phản chiến mà tôi từng nghe thì Dead winter dead của Savatage là tác phẩm hoành tráng và xuất sắc nhất. Đây là 1 album concept kể về công cuộc tìm kiếm "tự do" sau khi chế độ Cộng Sản sụp đổ ở Nam Tư. Nam Tư với cuộc nội chiến đẫm máu và phi nghĩa, nơi mà khói lửa bốc cao hơn những toà nhà do văn minh con người tạo nên, đã là chủ đề để Savatage viết lên một tác phẩm bất hủ với nội dung sâu sắc và ý nghĩa cao đẹp. Qua đó, ban nhạc đã gửi tới nhân loại thông điệp của họ, và cũng thông điệp chung của Rock: Chiến tranh luôn phi nghĩa và bạo tàn.

Sarajevo, với những quảng trường được xây dựng từ thời Trung Cổ, với giáo đường nơi niềm tin ngự trị bao đời nay. Nơi đây đã đi qua bao thăng trầm của lịch sử, với từng khoảnh khắc vinh quang cũng như tủi nhục, rực rỡ hay điêu tàn. Từ quá khứ đến hiện tại, từ hiện tại đến tương lai, đến mãi mãi, thời gian vẫn trôi đi không ngừng, tàn nhẫn và vô tình, mang theo niềm vui nỗi buồn, niềm hạnh phúc cũng như sự đau đớn với nhiều điều có lẽ con người sẽ không bao giờ lý giải được.
" Trên tháp chuông nhà thờ là bức tượng người thú, hắn đã ngồi đó từ bao đời nay. Ngày qua ngày, hắn dõi theo mọi thứ, và trầm tư cân nhắc, thế nào là niềm vui, thế nào là nỗi buồn, thế nào là nụ cười, thế nào là nước mắt? Hắn chẳng bao giờ tìm được câu trả lời xác đáng, bởi mọi thứ hỗn độn phức tạp như thách thức, và thời gian cứ qua đi, hắn vẫn ngồi đó, quan sát và suy ngẫm."

Con người luôn luôn phải phân vân, chúng ta có được làm thế này, chúng ta bị cấm làm thế khác, cả cuộc đời của họ chỉ là chờ đợi, như ngồi nhìn chiếc đồng hồ cát chảy chậm chạp. Mọi hành động, mọi ước mơ đều cất giữ tận sâu thẳm của tâm hồn, mọi thứ đều ngoài tầm với. Ngay trong những giấc mơ hằng đêm, con người cũng luôn tự nhắc nhở mình: tốt nhất chúng ta nên im lặng. Họ khao khát tự do.
Và những gì họ mong đợi có vẻ như đã đến, năm 1990, chế độ XHCN cơ hội (tên gọi của thể chế XHCN ở các nước Đông Âu, họ không trải qua các thời kỳ phát triển cần thiết theo quy luật, cũng không phải bằng xương máu công sức của dân tộc đó, mà được dựng lên một cách áp đặt) sụp đổ ở Nam Tư. Con người hồ hởi, con người hồi hộp đón chờ giây phút ấy, họ tin rằng lịch sử đã sang trang, và họ lên đường đi tìm "tự do" và "hạnh phúc". Trước mặt họ là nơi bắt đầu của vô số các con đường mà đích đến của chúng tưởng chừng như đều huy hoàng và đẹp đẽ, người ta phân vân, người ta lựa chọn, người ta nôn nóng muốn tìm con đường ngắn nhất. "Con người khóc lóc, con người kêu gào, con người đi tìm nấm mồ cho mình, nơi nắm xương tàn của họ sẽ được yên nghỉ, trong khi thiên thần và ma quỷ luôn giằng xé tâm hồn họ" (Lake of fire). Và ma quỷ đã chiến thắng, bỗng người ta cảm thấy thế giới này chật chội quá, tẻ nhạt quá, có quá ít đất đai của cải để chia chác: "người trẻ tuổi đang ngẫm nghĩ, nếu có một ít đất đai, anh ấy sẽ trở thành vua". Và con quỷ ẩn sâu trong tâm hồn con người đã lên tiếng: "Tới đây, ta sẽ vẽ cho anh một đường biên giới mênh mông, bỏ ngoài tai mọi sự ngăn cản của người đời. Ta là cái mà anh đang tìm kiếm, là giấc mơ trong đêm. Giấc mơ luôn luôn đẹp, vì vậy anh không cần tỉnh lại đâu. Cứ mơ đi, theo lời chỉ dẫn của ta, anh sẽ không bao giờ bị đánh bại. Cái duy nhất ta cần chỉ là con người của anh." Và ma quỷ đã có được cái nó cần, nó điều khiển con người như những con rối. Ma quỷ ở đây không phải là một cái gì đó cụ thể, không phải ma tuý, nó là một phần của con người. Khi bị nó khống chế thì con người sẽ trở thành sinh vật tàn ác nhất, con người sẽ trở thành quỷ, tức là con người chính là ma quỷ, và ma quỷ chính là con người.
Con người đã tìm thấy con đường, thấy tự do cho mình, con người tin tưởng vào nó một cách mù quáng, cho rằng có thể tự tạo ra ánh sáng cho mình, xua tan bóng tối bằng cách đạp đổ mọi thứ dưới gót giày bạo lực. Starlight như một lời tổng động viên trước cuộc chiến:
"Tiến lên đi, đừng chần chừ, không cần biết đến lòng nhân từ, không cần biết gì cả, trừ việc đây là nơi anh phải đến."
Cái gì phải đến đã đến. Cuộc chiến bùng nổ với "Doesn't matter any way". Bài hát còn nói tới sự xuất hiện những thế lực bên ngoài can thiệp(chắc lại mấy chú Mẽo đi buôn súng) khiến chiến tranh ngày càng gia tăng và khốc liệt. Người dân Nam Tư, những người gây ra và gánh chịu hậu quả của cuộc chiến thì vẫn đánh giết lẫn nhau điên loạn, trong tâm trí họ chỉ vang lên chỉ thị của quỷ dữ: "doesn't matter any way". Để rồi trong khoảnh khắc yên tĩnh ngắn ngủi giữa cuộc chiến, họ nhìn lại quê hương đang bị nhuộm đỏ bởi chính bàn tay của mình. This isn't what we meant là bài tôi rất thích, xin tạm dịch:
"Chúng tôi từng đòi hỏi nhiều thứ, nhưng đó chỉ là trước đây, trước khi màn đêm buông xuống. Bạn phải hiểu rằng chúng tôi đã nhận ra, không thể đưa ra những lời hứa hẹn hay kế hoạch cho ngày mai trước khi cân nhắc mọi hậu quả của nó, bởi có những điều không bao giờ làm lại được, như những kiến trúc sư bất lực trước công trình của mình đang dần sụp đổ. Những điều chúng tôi mong đợi dường như đang mất dần đi giá trị của nó. Hạnh phúc ư, sự che chở? tất cả chỉ là ảo tưởng. Không lẽ đây là câu trả lời cho những ước mơ, không lẽ đây là những gì chúa đáp lại những lời cầu nguyện của chúng tôi? Xin hãy hiểu rằng, đây không phải là những thứ chúng tôi mong muốn."
"Is this the answer to our prayer, is this what God has sent?
Please understand this isn't what we meant"
Con người bắt đầu ân hận, nhưng đã quá muộn, họ đã bị cuốn vào vòng xoáy không cách nào thoát ra, họ không còn là chính họ nữa mà đã trở thành những cỗ máy chém giết. Con người vẫn cầm vũ khí, lăn xả vào giết nhau điên loạn dù hiểu chiến tranh là tàn bạo và phi nghĩa, sự điên rồ của con người và quang cảnh điêu tàn được vẽ lên trong Mozart and Madness, khi là nhịp trống dồn cùng tiếng accord buốt óc tả cảnh chiến trường đẫm máu, khi là tiếng violon buồn bã thê lương thể hiện sự điêu tàn, thi thoảng ré lên tiếng guitar như tiếng thét đau đớn cùng cực về thể xác hay tinh thần của cả những người lính và dân thường vô tội . Chỉ trong sâu thẳm tâm hồn của những cỗ máy ấy, vẫn giữ lại chút gì đó của con người, đó là ký ức: "Rất rất lâu trước đây, khi thế giới vẫn còn tươi đẹp, tôi đã đứng ở một Sarajevo khác, nó sẽ không bao giờ quay trở lại nữa, mãi mãi..."

Hẹc hẹc, còn tới 1 nửa album nữa, mệt quá, lúc khác viết tiếp vậy. Có gì sai hay không đồng ý các bác cứ nói, cần chửi thì cứ chửi, tôi xin nghe, có cảm nhận của nhiều người nó mới phong phú.

crying_without_tears
12-25-2002, 09:02 AM
Đan Trường đây ư?

Tran Hong Truong
12-25-2002, 09:49 AM
Album này anh cũng đã nghe nhưng chưa có được những cảm nhận như em. Cảm ơn nhiều nhé. Để anh nghe lại xem sao

Dan Truong
12-25-2002, 10:03 PM
Album này em còn thích hơn cả The Wall của Pink Floyd, tiếc là giờ đang thi chưa có thời gian viết tiếp. Nghe "This isn't what we meant" và "christmas eve (Sarajevo 24/12)" đúng là chỉ muốn bật khóc, nhưng hay nhất album là "not what you see". Bài này có thể hiểu theo rất nhiều cách khác nhau, em sẽ cố gắng diễn đạt cách hiểu của mình.

crazymummy
01-10-2003, 03:50 PM
Thế nhưng em chưa nghe một dòng nhạc nào là dòng phản chiến cả, tư tưởng chống chiến tranh thì bất kỳ dòng nhạc nào trong rock cũng có cả, nếu nói như bác thì chỉ cần có một album hay một bài hát chống chiến tranh là có thể nói đó là nhạc của dòng phản chiến ư ?

Dan Truong
01-10-2003, 06:15 PM
Ờ thì tớ có nói đến các dòng Rock đâu mà bác này bị bệnh nghề nghiệp à? Nói thế cho hay chứ chẳng nhẽ bảo là "album hay nhất trong các album phản chiến"?
To mấy bác Admin: Các bác không cho sửa bài viết sau 1 ngày làm em không tài nào nhét thêm vào bài của em được. Từ bé đến giờ em chưa từng thấy diễn đàn nào có cái luật kỳ cục như thế cả. Thiệt tình...

hungk52002
01-13-2003, 11:08 AM
Trui ui ! anh dan truong van vo ghe! anh viet van chac hay lam nhi?doc van cua anh em thay the gioi nay nhu sap sup do vay,nhac phan chien chi de phe phan hay len an chien tranh phi nghia va huong moi nguoi toi mot the gioi tot dep hon.Nhung anh co ve qua sa da vao cai khung canh tang toc qua ma duong nhu vui di cai uoc mo cao dep do,co ve hoi cuc doan.Ma trong ba nay co doan anh noi nguoi dan NAM TU da gay ra chien tranh nhung theo em nghi ko han the ,dieu do phan lon la do so it nguoi hay thuc chat la do bo may cam quen gay ra thoi.nhung dau sao phan anh phan tich ve nhac phan chien thi hay do chua can nghe cung da thay hay roi--->rat an tuong.Anh co von hieu biet phong phu that day.

Dan Truong
01-13-2003, 08:40 PM
Cảm ơn nhận xét của bạn, vẫn chưa viết xong mừ. Hôm trước buồn ngủ quá viết vội, hôm nay hoàn thành và sửa lại tử tế để mọi người xem.

Dead winter dead, tác phẩm vĩ đại nhất của dòng nhạc phản chiến.

Phản chiến là một trong những tư tưởng chính của Rock, cũng là một trong những lý do sản sinh ra Rock. Trong dòng nhạc phản chiến mà tôi từng nghe thì “Dead winter dead” của Savatage là tác phẩm hoành tráng và xuất sắc nhất. Đây là 1 album concept kể về công cuộc tìm kiếm "tự do" sau khi chế độ XHCN sụp đổ ở Nam Tư. Nam Tư với cuộc nội chiến đẫm máu và phi nghĩa, nơi mà khói lửa bốc cao hơn những toà nhà do văn minh con người tạo nên, đã là chủ đề để Savatage viết lên một tác phẩm bất hủ với nội dung sâu sắc và ý nghĩa cao đẹp. Qua đó, ban nhạc đã gửi tới nhân loại thông điệp của họ, và cũng thông điệp chung của Rock: Chiến tranh luôn phi nghĩa và bạo tàn.

Sarajevo, với những quảng trường được xây dựng từ thời Trung Cổ, với giáo đường nơi niềm tin ngự trị bao đời nay. Nơi đây đã đi qua bao thăng trầm của lịch sử, với từng khoảnh khắc vinh quang cũng như tủi nhục, rực rỡ hay điêu tàn. Từ quá khứ đến hiện tại, từ hiện tại đến tương lai, đến mãi mãi, thời gian vẫn trôi đi không ngừng, tàn nhẫn và vô tình, mang theo niềm vui nỗi buồn, niềm hạnh phúc cũng như sự đau đớn với nhiều điều có lẽ con người sẽ không bao giờ lý giải được.
" Trên tháp chuông nhà thờ là bức tượng người thú, hắn đã ngồi đó từ bao đời nay. Ngày qua ngày, hắn dõi theo mọi thứ, và trầm tư cân nhắc, thế nào là niềm vui, thế nào là nỗi buồn, thế nào là nụ cười, thế nào là nước mắt? Hắn chẳng bao giờ tìm được câu trả lời xác đáng, bởi mọi thứ hỗn độn phức tạp như thách thức, và thời gian cứ qua đi, hắn vẫn ngồi đó, quan sát và suy ngẫm."

Con người luôn luôn phải cân nhắc trong mọi hành động, cả cuộc đời của họ chỉ là chờ đợi, như ngồi nhìn chiếc đồng hồ cát chảy chậm chạp. Mọi hành động, mọi ước mơ đều cất giữ tận sâu thẳm của tâm hồn, mọi thứ đều ngoài tầm với. Ngay trong những giấc mơ hằng đêm, con người cũng luôn tự nhắc nhở mình: tốt nhất chúng ta nên im lặng. Họ khao khát tự do.
Và những gì họ mong đợi có vẻ như đã đến, năm 1990, chế độ XHCN cơ hội (tên gọi của thể chế XHCN ở các nước Đông Âu, họ không trải qua các thời kỳ phát triển cần thiết theo quy luật, cũng không phải bằng xương máu công sức của dân tộc đó, mà được dựng lên một cách áp đặt) sụp đổ ở Nam Tư. Con người hồ hởi, con người hồi hộp đón chờ giây phút ấy, họ tin rằng lịch sử đã sang trang, và họ lên đường đi tìm "tự do" và "hạnh phúc". Nhưng bên dưới giọng ca mạnh mẽ hào hứng của những con người mong muốn được làm chủ số phận của mình đang văng vẳng tiếng đàn bi ai đau đớn, đằng sau cái hoành tráng của khoảnh khắc lịch sử ấy là bóng đêm ma quái dần lan ra che phủ lên đất nước Nam Tư. Trước mặt họ là nơi bắt đầu của vô số các con đường mà đích đến của chúng tưởng chừng như đều huy hoàng và đẹp đẽ, người ta phân vân, người ta lựa chọn, người ta nôn nóng muốn tìm con đường ngắn nhất. "Con người khóc lóc, con người kêu gào, con người đi tìm nấm mồ cho mình, nơi nắm xương tàn của họ sẽ được yên nghỉ, trong khi thiên thần và ma quỷ luôn giằng xé tâm hồn họ" (Lake of fire). Và ma quỷ đã chiến thắng, bỗng người ta cảm thấy thế giới này chật chội quá, tẻ nhạt quá, có quá ít đất đai của cải để chia chác: "người trẻ tuổi đang ngẫm nghĩ, nếu có một ít đất đai, anh ấy sẽ trở thành vua". Con quỷ ẩn sâu trong tâm hồn con người đã lên tiếng: "Tới đây, ta sẽ vẽ cho anh một đường biên giới mênh mông, bỏ ngoài tai mọi sự ngăn cản của người đời. Ta là cái mà anh đang tìm kiếm, là giấc mơ trong đêm. Giấc mơ luôn luôn đẹp, vì vậy anh không cần tỉnh lại đâu. Cứ mơ đi, theo lời chỉ dẫn của ta, anh sẽ không bao giờ bị đánh bại. Cái duy nhất ta cần chỉ là con người của anh." Và ma quỷ đã có được cái nó cần, nó điều khiển con người như những con rối. Ma quỷ ở đây không phải là một cái gì đó cụ thể, không phải ma tuý, nó là một phần của con người. Khi bị nó khống chế thì con người sẽ trở thành sinh vật tàn ác nhất.
Con người đã tìm thấy con đường, thấy tự do cho mình, con người tin tưởng vào nó một cách mù quáng, cho rằng có thể tự tạo ra ánh sáng cho mình, xua tan bóng tối bằng cách đạp đổ mọi thứ dưới gót giày bạo lực. Starlight như một lời tổng động viên trước cuộc chiến:
"Tiến lên đi, đừng chần chừ, không cần biết đến lòng nhân từ, không cần biết gì cả, trừ việc đây là nơi anh phải đến." Giữa tiếng violon và piano âm u, bật lên tiếng so lo như sự thức tỉnh của quỷ dữ, quỷ dữ đang gào thét, không có tiếng súng nổ, nhưng tôi như ngửi thấy mùi thuốc súng. Chiến tranh đã đến gần lắm rồi.
Sau đó là trống, bass nhu sung lien thanh, so lo dữ dội, chiến tranh bùng nổ. Tiếng hát dồn dập như thúc giục, động viên và ép buộc đẩy những người dân lành vào lò lửa. Con người đã cầm súng. Con người đánh giết, những người anh em xả súng vào nhau, máu tràn mặt đất. Để rồi trong khoảnh khắc yên tĩnh ngắn ngủi giữa cuộc chiến, họ nhìn lại quê hương đang bị nhuộm đỏ bởi chính bàn tay của mình. "This isn't what we meant" là bài tôi rất thích, xin tạm dịch:
"Chúng tôi từng đòi hỏi nhiều thứ, nhưng đó chỉ là trước đây, trước khi màn đêm buông xuống. Bạn phải hiểu rằng chúng tôi đã nhận ra, không thể đưa ra những lời hứa hẹn hay kế hoạch cho ngày mai trước khi cân nhắc mọi hậu quả của nó, bởi có những điều không bao giờ làm lại được, như những kiến trúc sư bất lực trước công trình của mình đang dần sụp đổ. Những điều chúng tôi mong đợi dường như đang mất dần đi giá trị của nó. Hạnh phúc ư, sự che chở? tất cả chỉ là ảo tưởng. Không lẽ đây là câu trả lời cho những ước mơ, không lẽ đây là những gì chúa đáp lại những lời cầu nguyện của chúng tôi? Xin hãy hiểu rằng, đây không phải là những thứ chúng tôi mong muốn."
"Is this the answer to our prayer, is this what God has sent?
Please understand this isn't what we meant"
Con người bắt đầu ân hận, nhưng đã quá muộn, họ đã bị cuốn vào vòng xoáy không cách nào thoát ra, họ không còn là chính họ nữa mà đã trở thành những cỗ máy chém giết. Con người vẫn cầm vũ khí, lăn xả vào giết nhau điên loạn dù hiểu chiến tranh là tàn bạo và phi nghĩa, sự điên rồ của con người và quang cảnh điêu tàn được vẽ lên trong "Mozart and Madness". Đây là một bản hoà tấu xuất sắc, mở đầu bằng tiếng piano lạnh đến run người, rồi khi là nhịp trống dồn cùng tiếng accord buốt óc tả cảnh chiến trường đẫm máu, khi là tiếng violon buồn bã thê lương thể hiện sự điêu tàn, thi thoảng ré lên tiếng guitar như tiếng thét đau đớn cùng cực về thể xác hay tinh thần của cả những người lính và dân thường vô tội . Chỉ trong sâu thẳm tâm hồn của những cỗ máy ấy, vẫn giữ lại chút gì đó của con người, đó là ký ức: "Rất rất lâu trước đây, khi thế giới vẫn còn tươi đẹp, tôi đã đứng ở một Sarajevo khác, nó sẽ không bao giờ quay trở lại nữa, không bao giờ!".

Nhưng cái hồi ức ấy không còn trong sáng đẹp đẽ như xưa mà đã nhuốm máu bởi sự ám ảnh của chiến tranh, bản "memory" méo mó xót xa trong tiếng guitar điện. Hỡi trái tim, phải chăng ngươi đang say ngủ. Tốt, bởi đẩy là thời điểm duy nhất chúng ta có thể nói chuyện, có những điều ta cất giữ cẩn thận sâu thẳm trong tim, bởi ký ức này quá đau đớn. Ký ức và hiện tại, ước mơ cao đẹp và hiện thực phũ phàng giằng xé tâm hồn những con người đang cầm súng. Tôi chợt liên tưởng tới giấc mơ của người lính sắp chết trong "The Final Cut" của Pink Floyd: "Xuyên qua tầng mây, ký ức dồn dập dổ tới. Ở khoảng không giữa thiên đàng và chiến trường đẫm máu, tôi mơ một giấc mơ. Tôi có một giấc mơ. Tạm biệt Max, tạm biệt, tôi chậm rãi dạo quanh trên xe, và ánh nắng trên tóc cô ấy sáng lấp lánh trong cơn gió tháng mười một lạnh lẽo, bạn nghe thấy tiếng chuông ngân, bạn cảm nhận được từng sợi tơ trên ve áo, như giọt nước mắt rơi xuống tìm kiếm sự an ủi của đồng loại, bạn chạm vào bàn tay yếu ớt của cô ấy...
Hãy giữ lấy giấc mơ, tôi cảm thấy nó thật sự. Đủ thức ăn, đâu đây những người lính già bước đi thật an toàn, nơi bạn có thể cười nói, và gì nữa nhỉ, sẽ không ai bỗng nhiên biến mất, bạn có thể dạo bước thư giãn trên những con đường mòn dưới cây xanh và tiếng chim hót, những kẻ điên rồ sẽ không còn điều khiển được bạn nữa. Và mọi người có thể mong ở luật pháp một sự che chở, và không ai giết trẻ em thêm nữa, và không ai giết trẻ em thêm nữa..."
Chiến tranh đã bước vào giai đoạn đẫm máu nhất. Bom đạn khói lửa ở khắp mọi nơi, khói lửa của nỗi đau thiêu đốt tâm hồn con người, vào cái mùa đông chết chóc ấy. Vào lúc này, với cái phone bật hết cỡ, tôi có cảm giác mình đang ở Balcan của những năm 90, tôi nghe và thấy được tiếng nổ của bom đạn, tiếng gào thét, rên rỉ của những người bị thương, những đợt xung phong tận sâu thẳm tâm hồn, và lửa cháy suốt đêm ngày. Con người đã tuyệt vọng: "Tôi cùng đường, quỳ sụp và cầu nguyện, nhưng mọi thứ đều đổ nát, tôi rơi thẳng xuống địa ngục. Tuyệt vọng và đau xót, chán ghét và ghê tởm chiến tranh, con người rên xiết tố cáo những kẻ cầm quyền, những kẻ vụ lợi đã lừa gạt đẩy họ vào cuộc chiến: "Hãy nhận lấy những lời hứa hẹn của các ngài, chúng tôi không quan tâm, chúng chỉ là giả dối và vô nghĩa, chúng tôi từng tin tưởng và bám lấy từng lời từng chữ của các người, cho tới khi đôi tay chúng tôi rỉ máu...". Tuyệt vọng đến cùng cực: "Nơi đây, trên trái đất này, tôi đang đào một cái hố. Không biết tôi sẽ tìm thấy cái gì, nếu may mắn nó đủ sâu, chúng ta sẽ được an toàn. Còn nếu không được như thế nữa thì hãy lấy mọi thứ đi, và chôn tôi ở đây, bởi nơi đây sẽ là nấm mồ của tôi."
Và "Chrismast eve", một bản instrumetal chơi cùng dàn giao hưởng, là bản nhạc cụ hay nhất tôi từng nghe. Sự hoà quện tuyệt vời, êm ả và mạnh mẽ, đau xót và giận dữ. Trong giờ phút thiêng liêng nhất và cũng khốc liệt nhất, chuông nhà thờ vẫn ngân vang, dàn đồng ca vẫn cất lên những bản thánh ca hoà vào tiếng bom đạn và tiếng kêu khóc trên nền đổ nát và khói lửa tạo nên bức tranh hoành tráng và bi thương của Sarajevo ngày ấy.
Ở bên trên, dõi theo tất cả, là hạnh phúc, là tự do mà con người tìm kiếm. "Tự do" lên tiếng: "Tôi ở đây, chờ đợi, không hiểu con người mong đợi gì ở tôi. Ở dưới kia, con người không thể nghe được những lời của tôi. Những thứ mà các người đang tranh giành, đang đổ máu vì nó, chỉ là bóng tối mà các người căm thù. Đó không phải tự do, không phải hạnh phúc, không phải tôi. Hãy thứ sống cuộc sống thực của mình trong một ngày, một ngày hoàn toàn là chính mình, bỏ ngoài tai những lời "chúng" nói." Văng vẳng trong giọng nói xót xa bất lực của "Tự do" là tiếng nói của con người cay đắng vọng lên từ mặt đất "I don't understand, I don't understand, I don't understand, I don't understand.....!". Và đoạn kết của "Not what you see" cũng là đoạn kết của album, xin để nguyên văn:
"Tôi xin hứa, nếu bạn nắm lấy cơ hội, cuộc sống sẽ như lúc này, âm nhạc và vũ hội. Và nơi đây, giữa mê cung của bóng tối và sự bị ẩn, trong khoảnh khắc tôi nhắm mắt lại, và bạn là tất cả những gì tôi thấy."

Dan Truong
01-14-2003, 12:54 AM
Tôi không thể tự sửa bài được, vậy nhờ các bác mod hảo tâm xoá hộ bài cũ (đầu chủ đề của tôi) và chỉ xuống dưới này (đề là "bài viết ở phía dưới") hộ. Cám ơn nhiều.