Chúng tôi bắt đầu từ những ước mơ

“Thuở nhỏ, tôi là một đúa trẻ có nhiều mơ ước, chỉ có điều không có một giấc mơ nào báo trước rằng sau này tôi sẽ trở thành một ca sĩ nhạc Rock hay gì đó tương tự như vậy” .“Định mệnh”
“Người Việt Nam chơi rock thế quái nào được !” bạn có thể tin không khi cách đây không 15 năm chính tôi đã nói vậy. Câu nói “xanh lè” ấy vang lên giữa một đám bạn “nghiền” rock, mà cho đến tận bây giờ, dù mỗi đứa định cư tại một nơi nhưng khi có dịp gặp lại, chúng vẫn thuờng hất hàm hỏi “ Thế nào Trần Lập, người Việt Nam chơi rock được chứ?”. Cụng ly bia đánh choang một cái, tôi thú nhận “Các ông thắng rồi!”, cả bọn cười xoà. Nhớ lại thời đó đất nước đang ở thời kỳ mới mở cửa hội nhập, thông tin về âm nhạc hiện đại phổ thông quá ít và chưa phát triển nói chi đến việc của rock. Đành rằng đây đó trong phong trào của thanh niên sinh viên các TP lớn cũng xuất hiện những cá nhân tài năng nhưng quả thực, một bối cảnh còn nhiều khó khăn lúc bấy giờ chưa cho ai mơ mộng xa xôi rằng cho tới mười năm nữa lại có phong trào mạnh mẽ với khái niệm Rock Việt.
Vậy đó các bạn, cứ cho rằng bỏ qua bối cảnh bề bộn của nhạc trẻ lúc bấy giờ thì câu nói của gần 15 năm trước như của một “kẻ ngoại đạo” đã vô tình gắn với tôi như một “định mệnh”.
Tất nhiên phải cho đến 10 năm trở lại đây tôi mới có dịp gắn với cái “định mệnh” ấy bởi tôi có một cơ hội. Và các bạn biết rồi đấy đó là cơ hội có mặt trong hàng ngũ Bức Tường.
Những “ Ước vọng viển vông” ?
Khởi nguồn từ ĐHXD HN, nói chung, chúng tôi luôn được coi là một ban nhạc nghiệp dư cho dù đến già nửa số thành viên từng có “hộ khẩu” cứng cựa tại các trường nhạc uy tín nhất. Thành kiến đáng ghét này vô tình lại là một trong những động lực đầu tiên để chúng tôi vươn lên. Thành thực mà nói, sau khi rời ghế trường nhạc, hầu như mấy anh em thi tiếp vào các truờng ĐH khác ngành đều coi âm nhạc là phụ và chơi nó chỉ vì cho vui mà thôi. Tư tuởng đó là điều tôi thấy bứt rứt khó chịu nhất vì vô tình nó đúng là tư tuởng nghiệp dư. Và bạn biết đấy khi mà người ta nghiệp dư thì có nghĩa là làm sao mà hay được chứ. Nếu không tự dối lòng thì lý chí cũng đủ cho tôi biết không có gì để làm căn cứ đưa cái ban nhạc “nghiệp dư” này ngóc lên đuợc. Nhưng trong tôi, vô hình cứ như có tiếng nói vang lên dự báo về một ngày vinh quang nào đó trong tương lai và lạ thay, tôi tin nó sẽ có thật. Tôi đã thổ lộ niềm tin đó một cách hào hứng với các thành viên còn lại, đa phần ủng hộ nhưng còn nghi hoặc còn những nguời thân khác thì phần lớn lại cho rằng đó là sự viển vông. Duy nhất có mỗi Truờng “béo”, một cậu bạn thân đã lắng nghe tôi nói và đã tin hoặc… gần như vậy.
“Động lực”
Nguời ta biết đến The Wall vào năm 1996 như một hiện tuợng của ban nhạc SV. OK, rất vui vì điều này nhưng chính chúng tôi lại biết rằng xứng đáng hơn cả và đình đám hơn cả trong giai đoạn ấy là những nhân vật khác. Đó là phải kể đến Thanh Tùng tức Tùng John và Desire, những ban nhạc đi truớc của rock Hà Nội như: Những Bậc Thang rồi Đại Bàng Trắng, The Light. Thời kì này đối với họ, chúng tôi là những anh lính mới nhưng ngược lại, với chúng tôi ngoài việc có đôi chút ngưỡng mộ họ là những kẻ tiên phong đáng nể, chúng tôi còn lấy họ làm động lực để vươn lên.
Có thể khi đọc những dòng chia sẻ này, chắc hẳn họ cũng sẽ có đôi chút ngạc nhiên vì chúng tôi vốn có tiếng là giàu niềm kiêu hãnh nhưng thực sự quả là vậy. Tất nhiên, động lực phấn đấu của chúng tôi có từ nhiều hướng, nhiều khía cạnh nhưng phải nói rằng sự nhìn nhận và học hỏi họ với chúng tôi là một điểm mạnh. “Đòn bẩy” được kê lên ở điểm này đấy!
“Chiếc áo kì diệu”
Ngược dòng thời gian, bao nhiêu kỉ niệm ào ạt về vẫn còn đó rõ nét như mới đâu đây hôm qua thôi. Bạn có biết rằng ngoài những phút thành công thì cũng có lúc chán nản, một vài người cũng có ý định rã đám. Chẳng nhớ xuất xứ từ đâu, tôi có đuợc một chiếc áo da mà đã là đồ da thì thời nào mà chẳng quý. Một ngày, tôi dùng kéo xẻ nó ra. Phần lớn của miếng da, tôi tự chế thành một chiêc vỏ đựng đàn guitar, phần nhỏ tôi may ghép với những mảnh vải jeans khác thành chiêc túi đựng dùi trống, rồi tiếp theo là chế thêm thành bộ dây đeo đồng hồ “hầm hố”, rất đã mắt. Tôi đem các vật phẩm này tặng cho anh em ban nhạc kèm lời khích lệ để mọi người quyết tâm chơi nhạc hơn. Biết điều này, mấy anh em hơi “choáng” nhưng thấy vui. Nguyễn Hoàng, kẻ được tặng chiếc dây đeo đồng hồ thì cứ lâu lâu lại lôi chuyện đó ra trêu cho vui mỗi khi ban nhạc ôn lại chuyện cũ. Có nhiều lần chúng tôi thường động viên lẫn nhau như vậy trong thời kỳ khó khăn dù cách này hay cách khác nhưng qua đó, ngoài việc lên lại được “ dây cord” trong việc tập trung hơn cho sự nhiệp âm nhạc, chúng tôi đã ngày một hiểu và thân nhau hơn. Nếu có dịp nào gặp chúng tôi, bạn cứ mạnh dạn hỏi về “chiếc áo da kì diệu”, thậm chí bạn sẽ còn ngạc nhiên hơn về số phận những phần còn lại của nó.
Mơ ước có phải là sự xa xỉ?
“Thuở nhỏ, tôi là một đúa trẻ có nhiều mơ ước, chỉ có điều không có một giấc mơ nào báo trước rằng sau này tôi sẽ trở thành một ca sĩ nhạc Rock hay gì đó tương tự như vậy” . Câu này tôi đã từng nói ở đây đó và quả đúng là như thế. Nếu ai nói rằng các “ông tuớng” bặm trợn như quỷ kia mà “khô khan như ngói” chuyện mơ ước là của riêng tầng lớp thiếu nhi và mấy ông nhà văn thì họ lầm to. Hầu như hết thảy trong chúng tôi đều nuôi dưỡng đuợc những ý chí phấn đấu từ những uớc mơ. Chúng tôi có đuợc ngày này là cũng từ những mơ uớc cả đấy. Mơ uớc không mất tiền mua, nó chính đáng và luơng thiện thậm chí nó rất có ích. Bạn sẽ hỏi tôi vậy bây giờ anh đang mơ uớc gì ư? Thật đơn giản uớc mơ của tôi là có thể xuất bản được tập hồi ký về 10 năm Bức Tường,
Tôi đặt tên rồi đó “Bức Tuờng – Những năm tháng đẹp nhất”.
HN 7/72004.
Trần Lập.

Bài liên quan:

Leave a Reply