Cục pin.

Thời Sinh viên, ban nhạc nghèo quá, không có tiền đi mua nhạc cụ, không có phòng tập riêng nhưng may mắn lại được ĐHXD hỗ trợ.
Muốn mang đuợc nhạc cụ ra khỏi kho của trường kiểu gì thì kiểu, nhất nhất là phải có đủ giấy tờ với các thủ tục và chữ ký không bao giờ được thiếu một chữ. Kho đồ của ĐHXH khu hậu trường G3 được một ông thủ kho nom như đến từ thế kỷ trước và có quan điểm nguyên tắc cực “rắn”.
Mỗi lần ban nhạc mang đàn ra tập thì ông ta phi bắt lật đáy đàn lên và ghi biên bản giao nhận lại theo số seri của mấy cái đàn mất rất nhiều thời gian. Lắm hôm mang được đàn ra tập thì muộn quá rồi, chán chẳng buồn nói nhưng nghĩ đến cái công mang ra, lúc trả lại ngần đấy thủ tục lắm lúc phát cáu. Một hôm, ban nhạc đem trả đồ sau một cuộc biểu diễn, cả bọn xếp hàng một trước cửa kho khai thủ tục nhập. Sau khi nhận xong, cả bọn thở phào lau mồ hôi chui ra khỏi kho, bỗng nghe thấy tiếng ông thủ kho la thất thanh…
… cả hội giật mình quay lại kho và thấy ông ta với sắc mặt vốn đen nay đỏ gay và…dữ dội:
- Thế này là thế nào? – ông ta gay gắt hỏi, tiếng to vang nhà kho, tay xoè ra cục Detroction Metal.
- Sao ạ? – Anh em rất lo lắng hỏi lại
- Thế này là thế nào? vẫn giọng giận dữ, ông thủ kho to tiếng hỏi và mở tung đáy hộp Detroction Metal. Chúng mày sao lại dám thế này?
- Cả bọn im phắc, bụng lo quá chừng rồi và tự hỏi không biết là có lỗi gì rồi, chết cha, tiền đâu ra mà đền.
- Ông thủ kho giọng gằn lên giận dữ: “Máy tao làm gì có pin! …Sao ở đây lại có cục pin này? Bọn mày bỏ ra!”

Bài liên quan:

This entry was posted in Chuyện vui and tagged , , , . Bookmark the permalink.

One Response to Cục pin.

  1. Trinh Vy says:

    Chú thủ kho dễ thương thiệt! hehe… Mấy anh đừng ghét chú nữa nghen!